Yêu thương có vị đắng

GTHN - Trong tất cả những yêu thương thì có lẽ tôi sợ nhất là màu yêu thương của tình nhân. 

Vì tôi thấy đó là yêu thương mang nhiều nước mắt nhất, trong yêu thương của tình nhân bao giờ cũng đầy đủ cả đớn đau và hạnh phúc. 

Thậm chí hai thứ này thỉ lệ thuận với nhau. 

Khi hạnh phúc càng lớn thì tới lúc đớn đau cũng sẽ càng nhiều. 

Nhiều khi vì không muốn phải đau đớn, không muốn phải gánh lấy tổn thương quá nhiều, tôi dặn lòng mình hãy yêu đương thật hời hợt, thật nhạt nhòa thôi. 

bo-di-ma-song-meo-xu

Nhưng tôi lại thấy làm như vậy chẳng khác nào mình đang cố gắng đạp một cái xe mà chỉ có một bánh, nó thật lỡ cỡ và mệt mỏi. 

Suy cho cùng yêu đương của tình nhân xưa nay vốn vậy, chỉ có thể là hết mình để hạnh phúc với nó, rồi sẽ có lúc đớn đau mà lau nước mắt để tự bước qua những tổn thương. 

Và rằng chúng mình luôn cần nhiều lắm mạnh mẽ để ôm trọn một tình yêu như thế.

Để có gan yêu thì có gan chịu, để hạnh phúc với nó được, thì cũng phải bước qua tổn thương mất mát được.

***

Theo nội dung của cuốn sách Bơ Đi Mà Sống của tác giả Mèo Xù
Từ khoá:

#buttons=(Chấp nhận !) #days=(20)

Trang web của chúng tôi sử dụng cookie để nâng cao trải nghiệm của bạn. Tìm hiểu thêm
Chấp nhận !
To Top