TIN MỚI NHẤT

6/recent/ticker-posts

Header Ads Widget

Trạng thái sống phụ thuộc

Chú ý!

Chào mừng bạn đến với Góc Tâm Hồn Nhỏ!

  • Hãy thường xuyên ghé thăm Góc Tâm Hồn Nhỏ để cập nhật nhanh những câu chuyện được sưu tầm trên website sẽ giúp bạn dừng lại, suy nghĩ về những điều xảy ra trong cuộc sống, sống tích cực và tốt đẹp hơn.
  • Bạn có thích bài viết Góc Tâm Hồn Nhỏ không? Nếu thích, hãy thường xuyên ghé thăm website để đón đọc những bài viết mới nhất nhé ♡ ! Chúc các bạn vui vẻ!
  • Vui lòng để lại một comment góp ý.
GTHN - Không phải ai trong chúng ta cũng đều tự tin khẳng định vị trí bản thân trước người khác. Rất nhiều người phụ nữ mà tôi có dịp tiếp xúc không xác định được hình ảnh riêng của mình. Khi phải giới thiệu về mình, họ thường nói: “Tôi là vợ của Jim! Là mẹ của Mary! Là cô giáo của Bobby!”. 

Điều gì sẽ xảy ra nếu Jim không may mất đi, nếu Mary có gia đình riêng, nếu Bobby tốt nghiệp? Khi mất đi những điểm tựa quan trọng, liệu giá trị và mục đích sống của bạn có tan biến luôn không? Hay bạn, sau khoảng thời gian hụt hẫng, sẽ biết gượng dậy và khởi đầu một cuộc sống mới? 

Tôi biết một góa phụ lớn tuổi, chồng bà đã qua đời sau một tai nạn xe hơi. Mặc dù sự kiện đau buồn đó đã trôi qua nhiều năm, nhưng bà vẫn sống khép kín với nỗi đau riêng của mình. Các con bà tìm mọi cách giúp mẹ vượt qua tâm trạng bế tắc nhưng hầu như là vô vọng. Nhiều bác sĩ đã chẩn đoán và điều trị chứng bệnh trầm cảm của bà nhưng vẫn hoài công. Cho đến một ngày, bà được đưa đến gặp một bác sĩ tâm lý. 

trang-thai-song-phu-thuoc

Sau vài câu thăm hỏi xã giao, bác sĩ bắt đầu gợi chuyện; thế nhưng, bà vẫn im lặng như chìm vào cõi riêng của mình. Cuối cùng, bác sĩ hỏi: “Nếu như lúc này ông ấy đang có mặt tại đây, bà sẽ nói gì?”. Bà ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ này và khi bắt gặp ánh mắt thân thiện, chân tình của vị bác sĩ, bà chậm rãi nói như thể đang nói với người chồng thân yêu của mình. Bà kể về cuộc sống lẻ loi của bà từ ngày ông mất khi phải tự mình làm tất cả mọi việc mà trước đây hai người cùng làm, về những dự định bà chưa kịp làm cho ông, về nỗi đau mà bà cảm thấy khó có thể vượt qua, và cả về cảm giác buồn giận khi ông đã để bà lại một mình với tuổi già. 

Đợi bà qua cơn xúc động, vị bác sĩ hỏi tiếp: “Liệu ông ấy có muốn nhìn thấy bà trong tình cảnh hiện nay không?”. Bà ngập ngừng giây lát rồi thừa nhận: “Chắc chắn là không!”. Qua lần trò chuyện với vị bác sĩ, bà dần hiểu rằng không phải cứ đau buồn chìm đắm trong ký ức mới là tưởng nhớ đến nhau. Đứng trước một nỗi đau, sự mất mát, chia ly nào đó, bạn đều có quyền lựa chọn, hoặc là tiến về phía trước, hoặc để nỗi đau nhấn chìm cuộc đời bạn. 

Có phải bạn là người tự ti và thiếu kiên định không? Những hành động, suy nghĩ, thậm chí ước mơ của bạn có phải ít nhiều đều phụ thuộc vào một ai đó? Bạn có luôn phải nép mình dưới một “bóng tùng” nào đó không? Bạn có thực sự luôn cần sự quan tâm và chú ý của người khác không? Bạn có cảm thấy ghen tị nếu người khác có bạn bè xung quanh và cảm thấy bị bỏ rơi nếu bạn không được gia nhập nhóm không? Nếu bạn trả lời có cho những câu hỏi này, thì có thể bạn đang chịu đựng những hậu quả của một tuổi thơ bất hạnh, của một gia đình không mấy hòa thuận, của sự áp đặt từ bố mẹ, hay của những thất bại trong việc kết giao các mối quan hệ trong quá khứ.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Blogger Widgets