Chiếc quần rách của mẹ

GTHN - Trả lời thành thật nhé, khi bạn thấy nhỏ bạn được ba mẹ mua cho chiếc xe đạp mới để đi học, còn bạn vẫn ngày ngày phải đạp cái xe đạp lạch cạch cũ mèm có từ thời tám tai ba đế, hẳn là bạn sẽ thấy chạnh lòng, hẳn là bạn sẽ có một chút nào đó ghen tị, hẳn là bạn sẽ thấy tủi thân. Tại sao mình lại không thể có được xe mới chạy như nhỏ bạn?

bo-di-ma-song-meo-xu

Tôi muốn nói với bạn rằng:

Nếu bạn sinh ra trong một gia đình giàu có, bố mẹ cho bạn mọi thứ, cho bạn quần áo đẹp, cho bạn xe đẹp, cho bạn một tương lai xán lạn chẳng phải lo nghĩ gì, thì bạn là người hạnh phúc. Nhưng nếu bạn sinh ra trong một gia đình nghèo, bố mẹ phải lo ăn từng bữa, mà vẫn lo cho bạn đủ quần áo mặc, nuôi bạn trưởng thành nên người, lo cho bạn được đi học, được có trí tuệ thì bạn không những là người hạnh phúc mà bạn còn là người vô cùng may mắn. Vì sao ư? Vì cái nghèo thường dễ khiến người ta yếu đuối, dễ khiến người ta thỏa hiệp, dễ khiến người ta có cái cớ để sống ích kỉ đi. Nhưng nghèo mà vẫn sống kiên cường, vẫn không hề thỏa hiệp, vẫn muốn dành những điều tốt nhất cho con cái, đó là điều đáng quý biết bao nhiêu phải không?

Năm tôi vào học lớp 10, mẹ hỏi đầu năm học mới tôi thích gì? Tôi nói thích có một đôi giày mới để đi. Thói quen thích mang những đôi giày đẹp dường như đã ngấm vào tôi từ lúc bé tí như thế. Mẹ nghe vậy thì cũng đồng ý liền, mặc dù trong nhà chẳng có tiền, nhưng tính bố mẹ tôi xưa nay vốn không muốn để con cái phải khổ cực.

Chiều đó mẹ chở tôi ra chợ để tìm giày, tôi đi vòng cả chợ mà không hề cảm thấy ưng đôi nào. Mẹ an ủi tôi, mẹ nói mai mẹ sẽ chở tôi lên chợ huyện tìm, chợ huyện rất lớn, chắc chắn sẽ tìm được một đôi ưng ý. Sáng hôm sau tôi hớn hở ngồi sau xe mẹ, mẹ chở tôi lên chợ huyện tìm giày, tôi và mẹ đi khắp cả chợ nhưng vẫn không thể nào tìm được một đôi ưng ý, mặt tôi buồn so phụng phịu nói con chẳng thích đôi nào cả, nên sẽ không mua đâu.

Mẹ nhìn tôi, rồi không hề lưỡng lự, mẹ quyết định chở thẳng tôi lên chợ tỉnh, cách nhà tôi 20 cây số, để tìm mua cho tôi đôi giày ưng ý. Mẹ gò lưng đạp xe, tôi ngồi ở sau, cũng giơ chân ra đạp cùng mẹ, hai mẹ con vừa đi vừa nói chuyện, tôi nói lớn lên tôi sẽ mua những đôi giày tốt nhất để đi, mẹ bảo ừ đúng rồi, chỉ khi con đi một đôi giày đẹp, con mới có cơ hội để tới những nơi tốt đẹp. Đạp xe chừng một tiếng thì cũng lên được đến chợ tỉnh, chợ tỉnh bạt ngàn giày dép, đôi nào cũng đẹp, tôi nhìn mà lóa mắt, không biết chọn đôi nào, mẹ nắm tay tôi đi vì sợ tôi lạc. Tôi sà vào hàng giày, chọn đúng đôi đắt nhất, bà bán hàng nhìn hai mẹ con tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh kêu: - Giày này là giày xịn, đắt lắm đấy, không nói thách không mặc cả, mua được thì mua.

Mẹ dè dặt hỏi đôi này bao nhiêu?

- Hai trăm nghìn. - Bà bán giày lạnh lùng đáp

Hai trăm nghìn thời đó đáng giá bằng cả một tạ thóc, tôi nghe thấy thì lè lưỡi kéo tay mẹ đi. Bà bán hàng nguýt dài nói với theo:

- Đồ nhà quê, không có tiền thì đừng có động vào.

Mẹ hỏi tôi:

- Con có thích đôi giày đó không?

Tôi thành thật trả lời:

- Con thích mà đắt quá, mua một đôi nào cũng đẹp mà giá rẻ rẻ là được rồi.

Mẹ nhìn tôi gật đầu, hai mẹ con lại tiếp tục đi vòng quanh chợ, cuối cùng cũng chọn cho tôi được một đôi giày ưng ý. Tuy không tới nỗi quá đắt nhưng cũng chẳng rẻ so với hoàn cảnh kinh tế gia đình tôi khi đó.

Lúc trở về, ra ngoài cổng chợ, mẹ còn chiều đãi tôi một cốc chè thập cẩm, mẹ bảo chè ở thành phố ngon nhất.

Mua xong giày hai mẹ con lại đạp xe về, đoạn đường 20km bỗng trở nên ngắn lại vì niềm háo hức có giày mới của tôi. Đôi giày của tôi đảm bảo đẹp nhất lớp, không đứa nào có. Tới khi về tới nhà, mẹ đi thay quần áo, rồi mẹ mới tá hỏa phát hiện, cái quần mẹ mặc sáng nay để lên chợ tỉnh bị rách một miếng to ở đằng sau mông, mẹ giơ cái quần ra cho tôi xem rồi mẹ còn cười ngặt nghẽo, mẹ bảo:

- Sao con cũng không nhìn thấy hả?

Tôi lắc đầu.

Mẹ cười, gương mặt hạnh phúc rạng rỡ vì cuối cùng mẹ cũng đã mua được cho tôi đôi giày mà tôi ưng ý, với mẹ làm được điều gì cho con cái thì mẹ hạnh phúc lắm. Còn tôi, bất chợt lúc này tôi không còn nghĩ đến đôi giày nữa mà tôi nghĩ đến chiếc quần rách mẹ đã mặc sáng nay.

Bây giờ tôi cũng như bao nhiêu người trẻ khác, lúc nào cũng thích có đồ mới để diện, quần áo hơi cũ một chút thì không thích mặc nữa. Thế nhưng hình như tôi cũng như bao nhiêu đứa con khác, chẳng bao giờ chịu để ý xem một năm mẹ của mình có nổi một bộ quần áo mới nào không...

***

Theo nội dung của cuốn sách Bơ Đi Mà Sống của tác giả Mèo Xù
Từ khoá:

#buttons=(Chấp nhận !) #days=(20)

Trang web của chúng tôi sử dụng cookie để nâng cao trải nghiệm của bạn. Tìm hiểu thêm
Chấp nhận !
To Top