“Tờ tiền 500 ngàn của mẹ”

0
GTHN - Tờ tiền 500 ngàn với người khác có thể không nhiều nhưng đó là tiền lương của mẹ khi giặt 100 bộ quần áo trong mùa đông giá rét để cho tôi có một cuộc sống đủ đầy hơn.

to-tien-500-ngan-cua-me

Câu chuyện “Tờ tiền 500 ngàn của mẹ”

Tôi là một đứa trẻ không may mắn, sinh ra trong gia đình nghèo khổ, cha của tôi mất từ khi tôi lên 3. Mẹ kiếm sống bằng tiền giặt quần áo thuê cho người khác để nuôi tôi khôn lớn. Từ nhỏ tôi đã luôn ý thức được điều đó, nên tôi đã không ngừng nỗ lực, cố gắng trong cuộc sống để mong cuộc sống của mẹ con tôi có thể tốt hơn.

Năm 18 tuổi, tôi thi đỗ đại học với kết quả vô cùng xuất sắc. Tôi là thủ khoa của trường. Mặc dù học phí ở trường rất đắt đỏ, điều đó khiến đôi vai gầy của mẹ càng thêm nặng gánh, nhưng tôi chưa bao giờ thấy mẹ than phiền bao giờ. Mẹ vẫn chu cấp đủ tiền cho tôi ăn học ở thành phố, điều này khiến tôi vô cùng thắc mắc bởi tôi hiểu hoàn cảnh gia đình mình như thế nào.

To-tien-500-ngan-cua-me-Cau-chuyen-am-ap-va-nhan-van-2

Rồi đến một ngày, tôi bàng hoàng phát hiện ra, số tiền mà tôi có được để đóng học phí là do mẹ tôi bán máu mà có. Khi biết tin đó, tôi ngồi khóc nghẹn một hồi lâu.

Mẹ không hề biết tôi đã phát hiện ra việc này. Để giảm bớt gánh nặng cho mẹ tôi kiếm các công việc làm thêm như vận chuyển, bán báo,…tôi cũng nhiều lần đi bán máu để kiếm thêm tiền mà không cho mẹ biết.

Kỳ nghỉ đông của sinh viên năm hai, tôi về nhà thì thấy mẹ đang giặt quần áo cho mọi người trong mùa đông lạnh giá, tay mẹ lạnh cóng và nứt nẻ. Tôi ôm chầm lấy mẹ, khóc lớn bảo mẹ hãy tìm việc khác mà làm.

Mẹ ôm tôi vỗ vỗ, nói: “Những công việc khác không dễ tìm con à, những quần áo này là của người giàu. Quần áo đắt tiền nên họ sợ giặt máy sẽ hỏng nên mới thuê mẹ giặt, họ cũng trả tiền hậu hĩnh lắm con, đôi khi còn cho mẹ thêm tiền. Mẹ cố gắng chút là được rồi”.

To-tien-500-ngan-cua-me-Cau-chuyen-am-ap-va-nhan-van-3

Sau khi giặt đồ xong đem giao mẹ nhận được tiền, gương mặt vui vẻ nói: “Con trai, hôm nay mẹ giặt quần áo được những 600 trăm ngàn”, mẹ vừa nói vừa lấy tiền trong túi ra khoe tôi. Nhưng khi mẹ lấy tiền ra thì chỉ có tờ 100 ngàn.

Mẹ hoảng hốt: “Mẹ làm mất tờ tiền 500 ngàn rồi”!!!”, không kịp nói thêm lời nào với tôi, mẹ hoảng loạn chạy ra ngoài tìm.

Trời bên ngoài rất tốt, hơn nữa lại có tuyết rơi mẹ vẫn kiên trì tìm dọc theo tuyến đường trở về nhà. Tôi biết rằng, đối với mẹ số tiền đó vô cùng quan trọng. Đó là chi phí sinh hoạt vài tháng cho mẹ và đó cũng là khoảng tiền sinh hoạt phí trong một tháng của tôi.

Mẹ đi ra ngoài, tôi cũng đi theo. Bên ngoài trời tốt lại vô cùng rét, mẹ tôi cầm đèn pin và tìm thật kỹ hai bên đường. Tôi đi phía sau mẹ, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Tờ tiền 500 ngàn với người khác có thể không nhiều nhưng đó là tiền lương của mẹ khi giặt 100 bộ quần áo. Tôi phụ mẹ tìm một hồi lâu nhưng vẫn không thấy, có lẽ người nào đó đã nhặt được rồi cũng nên.

Mẹ cứ đi đi lại lại trong gió lạnh, tôi đau khổ nói: “Mẹ đừng tìm nữa, để mai trời sáng rồi tìm”. Nhưng mẹ không dừng lại, chiếc đèn pin vẫn rung lên trong đêm tối.

Tôi bèn rút ra tờ tiền 500 ngàn, tiền mà tôi tiết kiệm được và đặt nó bên lề đường. Rồi tôi nghe thấy giọng ngạc nhiên của mẹ: “Con ơi, tìm thấy tiền rồi”. Tôi nghe vậy chạy lại gần mẹ và phụ họa theo giọng nói ngạc nhiên của mẹ. Hai mẹ con tôi trở về nhà.

Về đến nhà, mẹ nói: “Con ơi, lại đây”, bà đưa tờ tiền 500 đó cho tôi rồi nói “Dạo này nhìn con gầy quá, cầm lấy số tiền này rồi ăn uống đầy đủ vào nhé”. Tôi cầm tờ tiền mà cổ họng nghẹn đắng, tờ tiền đó tôi vẫn giữ mãi trong ví không hề tiêu đến. Đó không phải là tờ tiền bình thường, mà đó là tờ tiền quý giá, là tình yêu thương mà mẹ dành cho tôi.

Vài năm sau tôi tốt nghiệp đại học và có cho mình một công việc tốt. Tôi về quê đưa mẹ lên sống cùng để mẹ đỡ vất vả. Một ngày, tôi kể với mẹ sự việc năm xưa: “Mẹ ơi, tờ tiền 500 ngàn khi đó là do con để đó”.

Mẹ tôi nghe xong chỉ mỉm cười nói: “Mẹ biết”. Tôi vô cùng ngạc nhiên: “Sao mẹ biết?”

Mẹ nói: “Số tiền mẹ nhận được mẹ đều đánh số thứ tự 1,2,3 và tờ mà mẹ tìm thấy đem đó không được đánh số nên mẹ đoán là do con sợ mẹ lo lắng nên đã làm vậy”

“Vậy sao mẹ không nói với con?”, mẹ nhìn tôi trìu mến rồi “Vì mẹ tin rằng nếu con không để tờ tiền để mẹ tìm thấy, mẹ chắc chắn sẽ tiếc nuối, mẹ nhất định sẽ tiếp tục tìm kiếm nên mẹ nghĩ rằng mình nên để cho con trai yên tâm”.

Tôi ôm lấy mẹ, mắt cứ ươn ướt.

Lời bình câu chuyện “Tờ tiền 500 ngàn của mẹ”

Mặc dù nghèo, thế nhưng với tình yêu thương ấm áp dành cho nhau hai mẹ con họ lại chính là những người giàu có nhất. Hai mẹ con họ đã dùng tìm yêu thầm lặng của mình để che chở cho người kia, tình cảm ấy mặc dù không nói thành lời nhưng chỉ cần trái tim cảm nhận là được rồi.

Theo songdep

Đánh giá bài viết:

Note: Bạn có thích bài viết, hãy thường xuyên ghé thăm Góc Tâm Hồn Nhỏ để đón đọc những bài viết mới nhất nhé ♡ !
Từ khoá:

Đăng nhận xét

0 Nhận xét
* Please Don't Spam Here. All the Comments are Reviewed by Admin.
Đăng nhận xét (0)

#buttons=(Chấp nhận !) #days=(20)

Trang web của chúng tôi sử dụng cookie để nâng cao trải nghiệm của bạn. Tìm hiểu thêm
Chấp nhận !
To Top