"Chiếc đồng hồ chuộc lương tâm"

GTHN - “Chiếc đồng hồ cuộc lương tâm” câu chuyện tuy ngắn gọn như để lại cho người đọc nhiều suy ngẫm về lương tâm của một con người.

chiec-dong-ho-chuoc-luong-tam

Câu chuyện “Chiếc đồng hồ chuộc lương tâm”

Một hôm, thằng bạn cùng bàn tôi sắm được một chiếc đồng hồ mới toanh. Nó đeo đồng hồ rối xắn tay áo lên trông thật oách làm sao, khiến cả lớp trầm trồ không ngớt.

Chỉ vài hôm sau, đã thấy mấy thằng khác lớp cũng đua nhau sắm chiếc đồng hồ như vậy. Ngay cả trong mơ tôi cũng ao ước được như chúng nó, có được một chiếc đồng hồ để mọi người trông thấy mà thèm.

Hôm chủ nhật, tôi về nhà chơi, lấy hết can đảm tôi nói với mẹ: “Mẹ ơi, con muốn mua một chiếc đồng hồ đeo tay ạ!”

Mẹ tôi trả lời: “Con ơi, nhà mình đến cháo cũng sắp chẳng có mà ăn lấy đâu ra tiền mà mua đồng hồ cho con”

Nghe mẹ nói thế, tôi rất thất vọng, vội vàng húp hai bát cháo rồi lấy cặp sách chuẩn bị về trường. Thì bỗng, bố cất giọng hỏi: “Con cần đồng hồ làm gì thế?”

Câu hỏi của bố làm nhen nhóm lên trong tôi một tia hy vọng. Nhanh trí, tôi liền bịa ra một câu chuyện: “Hồi này lớp con đang học ngày học đêm để chuẩn bị thi đại học, vì là lớp cuối nên bây giờ chúng con lên lớp không theo thời khóa biểu của trường nữa. Vì thế trong lớp ai cũng phải có đồng hồ để biết giờ lên lớp ạ”.

Nói xong, tôi nôn nóng chờ bố trả lời đồng ý. Thế nhưng, bố tôi chỉ ngồi xổm ngoài cửa chẳng nói câu nào.

Trở về ký túc xá nhà trường, tôi chẳng còn dám nằm mơ đến chuyện sắm đồng hồ nữa. Thế nhưng, chỉ mấy hôm sau mẹ tôi đến trường, rồi rút từ trong túi áo ra một túi vải hoa, mở túi lấy ra một chiếc đồng hồ mác Seiko mới toanh, bóng loáng. Tôi cầm lấy nó, đeo ngay vào cổ tay, trong lòng trào dâng cảm giác lâng lâng như đang trở trên mây vậy.

Thế thế, mẹ tôi liền kéo tay áo tôi xuống bảo: “Con này, đồng hồ là thứ quý giá, phải lấy tay áo che đi đừng để nó bị xây xước chứ. Con nhớ bảo quản đồng hồ cho tốt, tuyệt đối không được làm hỏng, lại càng không được đánh mất. Thôi, mẹ về đây!”

Tôi tiễn mẹ ra cổng trường rồi hỏi: “Sao nhà mình bỗng có tiền mua đồng hồ thế hở mẹ”

“Bố mày bán máu để lấy tiền mua đấy!”- Mẹ tôi trả lời bằng chất giọng khàn khàn

Bố bán máu để lấy tiền mua đồng hồ cho tôi ư? Trời đất ơi! Đầu óc tôi quay cuồng, ngực đau nhói.

Chiec-dong-ho-chuoc-luong-tam-cau-chuyen-khien-nhieu-nguoi-suy-ngam-4

Tiễn mẹ về xong, tôi tháo chiếc đồng hồ ra, bọc kỹ mấy lớp vải như vũ rồi cất vào cái túi con mẹ đưa. Ngay hôm ấy, tôi hỏi thăm bạn bè mình có ai cần mua đồng hồ mới không. Các bạn đều thắc mắc hỏi tôi vì sao có đồng hồ mới lại không đeo, tôi bảo không thích nhưng chẳng ai tin. Mọi người đều nghĩ đồng hồ của tôi có trục trặc gì đấy, vì thế chẳng ai muốn mua nó.

Cuối cùng tôi đành phải nhờ thầy giáo lớp tôi tìm người mua đồng hồ giúp và thành thật kể lại đầu đuôi câu chuyện cho thầy nghe. Vừa kể nước mắt vừa rơi.

Thầy nghe xong, vỗ vai tôi và nói: “Đừng buồn em ạ. May quá, thầy đang cần mua một chiếc đồng hồ đây, em để lại nó cho thầy nhé!”

Thầy trả tôi nguyên giá, còn tôi thì dùng số tiền đó nộp hai tháng tiền ăn ở nhà tập thể. Có điều khó hiểu là sau lần đó tôi chưa bao giờ thấy thầy đeo chiếc đồng hồ đó cả. Mà mỗi lần tôi hỏi tại sao thì thầy chỉ cười không nói gì.

Về sau, tôi thi đỗ đại học rồi ra trường về làm việc ở một tỉnh lỵ xa quê. Dù thời gian trôi qua đã lâu, thế nhưng câu chuyện về chiếc đồng hồ vẫn cứ ám ảnh tôi.

Trong một dịp về thăm gia đình, tôi tìm đến nhà người thầy năm xưa và hỏi chuyện về chiếc đồng hồ ấy. Thầy tôi bây giờ tóc đã bạc hết cả rồi, thầy bảo: “Chiếc đồng hồ vẫn còn ở đây”

Nói rồi, thấy mở tủ lấy chiếc túi vải hoa nhỏ xíu năm nào mẹ đưa cho tôi. Thầy mở túi, giở từng lớp vải bọc, cuối cùng chiếc đồng hồ hiện ra, nó vẫn mới nguyên sáng bóng như ban đầu.

Tôi kinh ngạc hỏi: “Thầy không đeo nó ạ?”

Thầy cười cười, từ tốn trả lời tôi: “Thầy đợi em đến chuộc nó lại đấy!”

Tôi bất ngờ hỏi lại: “Sao thầy biết em sẽ trở lại xin chuộc chiếc đồng hồ ạ?”

Thầy bảo: “Bởi vì nó không đơn giản là chiếc đồng hồ, mà quan trọng hơn nó là lương tâm của một con người”.

Luận bàn câu chuyện “ Chiếc đồng hồ chuộc lương tâm”

Câu chuyện “Chiếc đồng hồ chuộc lương tâm” tuy ngắn gọn như để lại cho người đọc nhiều suy ngẫm về lương tâm của một con người.

Chiec-dong-ho-chuoc-luong-tam-cau-chuyen-khien-nhieu-nguoi-suy-ngam-3

Lương tâm không chỉ như một tấm gương bản chiếu đạo đức của một người mà còn như một quan tòa kết án nếu ta làm điều sai. Lương tâm tồn tại ở hai trạng thái: thanh thản và cắn rứt. Khi ta làm điều sai, lương tâm sẽ bức bối, khó chịu, thậm chí là sự day dứt ấy có thể theo ta cả cuộc đời.

Như nhân vật trong câu chuyện “Chiếc đồng hồ chuộc lương tâm ở trên”, chỉ vì một ham muốn nhất thời để rồi nói dối, và lời nói dối ấy lại dẫn đến hành động để nhân vật ân hận, ám ảnh cả đời.

Phàm ở đời, chỉ khi lương tâm trong sạch, ta mới cảm nhận được sự khoan khoái của tâm hồn, từ đó mà biết đến hạnh phúc, an yên là gì.

Theo songdep

Từ khoá:

#buttons=(Chấp nhận !) #days=(20)

Trang web của chúng tôi sử dụng cookie để nâng cao trải nghiệm của bạn. Tìm hiểu thêm
Chấp nhận !
To Top