Bài Mới Nhất

6/trending/recent
Type Here to Get Search Results !

Phần 5: Chia sẻ ước mơ

0
GTHN - PHẦN 5: CHIA SẺ ƯỚC MƠ 

phan-5-chia-se-uoc-mo

 “Dấu hiệu của một người thành công 
thực sự đó là sự sẵn lòng, thậm chí là sự 
khao khát, muốn chia sẻ kết quả ước mơ 
của mình với người khác, để những điều tốt đẹp 
không bao giờ bị lãng quên.” 
- Florence Littauer 

Những năm tháng khó khăn sống trong cửa hàng chật hẹp đã làm chị em chúng tôi gắn bó với nhau nhiều hơn. Lúc ấy, chẳng ai dám nghĩ rằng một ngày nào đó Ron sẽ trở nên nổi tiếng, thậm chí được đề cử “Nhân vật trong năm” - giải thưởng dành cho những phát thanh viên xuất sắc; còn đài phát thanh KVIL nơi em cộng tác hơn 20 năm qua đã đoạt giải “Đài phát thanh huyền thoại”. 

Khi giới truyền thông đề nghị Ron phát biểu đôi lời về những giải thưởng này, em đã nói: “Ở KVIL, chúng tôi không làm việc vì giải thưởng, mà chỉ làm những gì chúng tôi nghĩ rằng có thể đáp ứng nhu cầu và mong muốn của thính giả. Nhưng những giải thưởng này rất có ý nghĩa vì đã chứng minh được rằng nỗ lực và công sức của chúng tôi đã được mọi người công nhận”. 

Nhiều người biết đến Ron Chapman như là người đã khơi nguồn cảm hứng sáng tạo dẫn đến sự thành công của đài KVIL. Em là một chuyên gia bậc thầy trong lĩnh vực giải trí, có khả năng động viên tinh thần thính giả hàng ngày; em thể hiện mình như một diễn viên hài với khả năng hài hước không bao giờ cạn. 

Em càng trở nên nổi tiếng hơn sau chiến dịch Hai mươi đô-la. Tổng số tiền em quyên góp được là 240 nghìn đô-la. Hầu như không ai biết được Ron sẽ làm gì với số tiền quyên góp này; chỉ biết rằng số lượng thư kèm chi phiếu 20 đô-la gửi về cho Ron ngày càng nhiều. Khi các phóng viên hỏi Ron về mục đích của chiến dịch quyên góp này, em trả lời: “Tôi sẽ làm một điều gì đó lớn lao và có ý nghĩa cho cộng đồng, một việc mà chỉ có thể thực hiện bằng sức mạnh của tập thể chứ không phải của từng cá nhân riêng biệt”. Và sau khi kết thúc đợt vận động này, tại Dallas đã mọc lên một bệnh xá dành cho những người nghèo, ngôi nhà tình thương dành cho những trẻ em lang thang và phụ nữ cơ nhỡ cũng được tu sửa lại, một trung tâm phát thức ăn miễn phí cho người vô gia cư đã được thành lập, trường trung học cộng đồng phía Đông Dallas mở thêm một số phòng học dành cho trẻ em không may mắn. 

Số tiền còn lại được Ron trao cho tổ chức Common Ground. Đây là tổ chức phi lợi nhuận của bang Dallas, chuyên tìm kiếm những ngôi nhà bỏ hoang và đổ nát rồi mua lại chúng với giá tượng trưng. Sau khi các thành viên trong tổ chức bỏ công sức sửa sang lại, những căn nhà đó sẽ được cho thuê với giá rẻ, chỉ bằng 20% thu nhập của người thuê – bất kể thu nhập của họ là bao nhiêu. Đổi lại, người thuê nhà có trách nhiệm giữ gìn căn nhà và giúp tổ chức Common Ground sửa sang những ngôi nhà khác. 

Khi làm việc với những người cơ cực thiếu thốn, các nhân viên của tổ chức đã phát hiện ra nhiều người trong số đó là những công nhân có tay nghề nhưng bị thất nghiệp. Common Ground đã giúp họ tìm việc làm. Tuy nhiên, có một trở ngại là những công nhân đó lại không có địa chỉ nhà nên hầu như họ không thể kiếm được việc làm. 

Đối với những người vô gia cư muốn tự lập, thì tình huống khó xử này đã tạo ra cho họ một cái vòng lẩn quẩn vô vọng. Common Ground đã sửa chữa lại một khách sạn cũ không còn sử dụng nữa và lấy địa chỉ khách sạn này làm địa chỉ nhà cho những người cần địa chỉ để tìm việc làm. Tất cả những công việc từ thiện này rõ ràng là vô cùng xứng đáng với sự đóng góp của KVIL, của Ron Chapman, và của những người đã chia sẻ tiền của họ với hy vọng thực hiện một ước mơ tốt đẹp nào đó cho những người kém may mắn hơn.

 *** 

Billy Bob Harris - người môi giới chứng khoán nổi tiếng của thành phố Dallas, đã phải chịu hình phạt tù do vi phạm quy định của Ủy ban Chứng khoán. Cánh cửa nhà giam đóng lại sau lưng Billy đồng nghĩa với việc Billy bị cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài. Thị trường chứng khoán nhanh chóng quên đi một người môi giới năng nổ. Những cuộc viếng thăm của bạn bè trước kia dần thưa thớt và dứt hẳn. Nhưng Ron vẫn duy trì việc liên lạc thường xuyên với Billy. Khi Billy mãn hạn tù, Ron đã giúp anh vào làm việc ở KVIL trong chuyên mục Chứng khoán cho mọi người với mong muốn Billy sớm hội nhập với cuộc sống đời thường. Một lần, tôi hỏi Ron: “Liệu có mạo hiểm không khi để Billy xuất hiện trên đài phát thanh và lại bàn về chứng khoán như thế?” và Ron đã trả lời: “Những năm tháng ở tù đã để lại cho Billy rất nhiều kinh nghiệm. Không ai có thể hướng dẫn người khác cách làm hiệu quả hơn một người đã từng làm sai và rút ra bài học từ đó”. 

Không chỉ dừng lại ở đó, vợ chồng Ron thường xuyên dành thời gian cho các hoạt động xã hội. Nance đã thành lập nhóm Những người bạn để chăm sóc những trẻ em bị nhiễm AIDS. Ron thì xuất hiện trên truyền hình kêu gọi mọi người ngoài việc hỗ trợ các em bằng những tài sản vật chất, hãy dành thêm thời gian cho các em. Khi được quan tâm chăm sóc và yêu thương, những đứa trẻ đáng thương này đã khỏe mạnh hơn và sống lâu hơn dự đoán. Ron giải thích với tôi: “Tất cả chúng ta đều biết đối với người bệnh, liều thuốc có tác dụng hơn tất cả là liều thuốc của tình yêu thương”. 

Rất nhiều thính giả của chương trình KVIL đã trưởng thành cùng với Ron. Họ đã theo em từ khi em còn là một thiếu niên trên sàn nhảy Sump’n Else cho đến ngày em trở thành người nổi tiếng của đài KVIL. Mọi người yêu thích và ngưỡng mộ em bởi khả năng thu hút sự chú ý, khơi dậy tinh thần của em. Và ngược lại, em cũng đem hết khả năng của mình để đáp lại sự kỳ vọng của mọi người. Em nói: “Trong cuộc đời, rất hiếm khi ta có cơ hội làm được một điều gì đó thật đặc biệt. Tôi đã làm được điều ấy ở KVIL, tôi đã đổ vào đó rất nhiều thời gian và công sức nên mục tiêu của tôi là phải giữ cho đài liên tục phát sóng. Đài của chúng tôi có tính chất tương tác qua lại. Nhân viên làm việc ở đây thân thiết như thành viên chung một gia đình và tất cả mọi người là một. Suốt 20 năm làm việc ở đây, tôi là người giữ cho bầu nhiệt huyết của đại gia đình này không bao giờ cạn, và tôi nghĩ rằng tôi đã làm việc ấy khá tốt. Tôi hy vọng rằng mọi người sẽ nhớ đến tôi như nhớ đến một người có công đưa nghệ thuật dẫn chương trình lên một tầm cao hơn”.

Theo nội dung của cuốn sách Dám Ước Mơ của nữ tác giả Florence Littauer

Đăng nhận xét

0 Nhận xét