Mẹ đâu cần gì cao sang

GTHN - Đến khi trưởng thành, nhiều người con nghĩ rằng cứ cho mẹ tiền, mua cho mẹ những món đồ đắt tiền là báo hiếu. Họ đâu biết rằng, thứ mẹ cần chỉ là chút thời gian ít ỏi bên con cái.

me-dau-can-gi-cao-sang-chi-mong-cac-con-danh-cho-me-chut-thoi-gian


Thời gian cuối tuần, con trai cả tạt qua biếu mẹ hộp sữa ngoại. Mẹ thấy vậy liền hỏi: “Con lại mua sữa gì thế? Có đắt lắm không con…” Mẹ chưa hỏi dứt câu, cậu con trai đã vội lao xe ra, nói vọng lại: “Thôi, con bận lắm con đi đây. Mẹ cứ uống đi sữa tốt lắm đó”. Cậu con trai cũng chẳng hỏi dạo này mẹ ăn uống thế nào, mẹ có ngủ được không.

Giữa tuần, cô con gái ghé qua nhà mua cho mẹ cân táo Mỹ. Vừa tới nhà, cô đã quát lên ầm ĩ: “Mẹ làm cái gì mà bừa bộn vậy? Tuần nào con đến cũng phải dọn”. Mẹ nó: “mẹ muốn mua cái ấm siêu tốc mới, cái ấm này mua từ năm 2004 đã cũ lắm rồi”. Cô con gái liền quát tiếp: “Mẹ lại lẫn rồi, ai bảo ấm này mua năm 2004?” Nghe xong, mẹ im lặng, nhìn cô con gái vừa dọn dẹp vừa hằn học. Mẹ tiếp tục rụt rè: “cái ấm nó cũ…” thì con gái quát tiếp: “Mẹ già yếu rồi thì ngồi yên cho con nhờ, mua ấm mẹ cũng đau có dùng. Mẹ nhớ nói anh cả con có ghé qua đây nhé”. Nói xong rồi lao ra xe, miệng lẩm bẩm: “Đã bận còn nhì nhằng phát mệt”. 

me-dau-can-gi-cao-sang-chi-mong-cac-con-danh-cho-me-chut-thoi-gian

Có lần mẹ buột miệng: “Nhà này mẹ nhớ nhất thằng Út, mong gặp nó nhất” thì các con hậm hực: “Mẹ cưng nó nhất, muốn gặp nó là đúng rồi. Nhưng nó có cho mẹ được đồng quà tấm bánh nào đâu”.

Thực tế, mẹ thích Út nhất vì mỗi lần Út đến thăm mẹ, dù không mua quà nhưng luôn sà xuống, vui vẻ bảo “mẹ có chuyện gì kể con nghe với”. Trong thời gian đó, vợ và con gái dọn dẹp, giặt giũ quần áo cho mẹ, thỉnh thoảng cùng nói chuyện, trong nhà rộn rã tiếng cười. Mẹ hào hứng kể chuyện xưa nay, chuyện nọ chuyện kia. Anh Út ngồi lắng nghe, tay xoa xoa bóp chân, lưng cho mẹ. Hôm nào Út đi một mình, mẹ kể chuyện mệt thì anh mới xin phép dọn dẹp nhà cửa, lên thắp cho ba nén nhang. 

Trước khi về, anh nấu cho mẹ nồi cơm, kho lại nồi thịt hay nồi cá mà vợ anh đã nhặt hết xương cho mẹ, hỏi mẹ thích ăn canh gì để anh nấu, rồi dọn ra để hai mẹ con cùng ăn. Xong xuôi, anh rửa dọn bát đĩa gọn gàng, nhắc mẹ uống thuốc, sau đó nán lại một chút thì mới về. 

Trong thâm tâm, vợ chồng anh luôn muốn đón mẹ lên ở cùng, nhưng mẹ không đi vì còn bàn thờ bố anh ở nhà. Vợ chồng anh cũng ngại về đây vì sợ vợ chồng anh cả với chị hai nghĩ anh ở lâu là muốn chiếm luôn căn nhà của bố mẹ. Thương mẹ, anh chỉ biết tranh thủ khi thời gian rảnh rỗi là về với mẹ, anh không dám đi công tác xa để tuần nào cũng có thể về thăm mẹ. 

me-dau-can-gi-cao-sang-chi-mong-cac-con-danh-cho-me-chut-thoi-gian-2

Quà của con cả, con gái mẹ không dùng được bởi tuổi già sức yếu, đâu ăn uống được gì nhiều. Mẹ không dám nhiều lời vì sợ con mắng là lú lẫn. Mẹ vẫn nhớ tiền bồi thường giải tỏa vườn nhà, sau khi chia đều cho các con còn phần mẹ con gái nói: “Mẹ đưa con để con lo tiền thức ăn, thuốc thang cho mẹ”. Mẹ có xin nó đâu, bình cũ cháy rồi, mẹ muốn cái bình đun nước mới để sáng pha trà mời ông mà nó không cho…

Mẹ chỉ thích gặp Út bởi món quà quý giá nhất với mẹ chính là một người có thể dành cho mẹ chút thời gian, chịu ngồi lắng nghe và trò chuyện với mẹ. Những khoảng thời gian còn lại khi không có ai, mẹ chỉ biết ngồi nhìn bức tường trong lặng câm. Có lúc, mẹ chỉ biết lẩm bẩm nói chuyện một mình. Mẹ oán trách ông trời sao cứ bắt mẹ sống mãi thế, sao ông để mẹ về với ông cho có người bầu bạn.

Mẹ đâu cần gì cao sang, mẹ chỉ ước các con dành cho mẹ chút thời gian là đủ…

Từ khoá:

#buttons=(Chấp nhận !) #days=(20)

Trang web của chúng tôi sử dụng cookie để nâng cao trải nghiệm của bạn. Tìm hiểu thêm
Chấp nhận !
To Top