Tri âm khó kiếm tri kỷ khó tìm

0
GTHN - Tri âm khó kiếm tri kỷ khó tìm, so với một ấm trà vô tri vô giác, thì người tri kỷ cùng chia sẻ mọi điều trong đời đáng giá hơn rất nhiều, thậm chí là vô giá.

tri-am-kho-kiem-tri-ky-kho-tim

Câu chuyện khiến bạn hiểu thế nào là  “Tri âm khó kiếm tri kỷ khó tìm”

Ngày xưa có một phú ông rất thích thưởng trà, phàm là người đến nhà dùng trà dù là nghèo hay giàu ông cũng đều phân ra để hạ nhân ra chiêu đãi. Một hôm nọ, có một tên ăn mày rách rưới đứng trước cổng nhà phú ông. Lạ là tên ăn mày này không xin cơm mà đến xin bát nước trà. Hạ nhân nghe vậy thì dẫn hắn vào nhà, đun trà cho.

Sau khi bát nước trà bưng ra, tên ăn mày chỉ nhìn rồi nói: “Trà này không ngon”.

Hạ nhân nhìn hắn làm lạ rồi đem đổi một bát trà ngon khác. Lúc này, tên ăn mày lại ngửi ngửi rồi nói: “Trà này ngon, nhưng nước vẫn chưa được phải dùng nước suối trong để nấu”.

Hạ nhân nghe vậy, nghĩ hắn cũng có chút hiểu biết về trà nên đi lấy nước suối cất trữ từ sáng sớm ra để pha trà.

Trà sau khi pha xong, tên ăn mày cầm lấy nhấp thử một ngụm rồi nói: “Trà tốt, nước tốt nhưng củi trà không được, phải dùng củi sau danh sơn. Bởi vì củi phía trước đón nắng nên chất củi xốp, không hợp để pha trà. Chỉ có củi phía chắc cứng mới là loại củi thích hợp”.

Hạ nhân lần này nghe vậy thì cuối cùng cũng nhận định người ăn mày này tinh thông trà đạo liền quay người vào nhà dùng loại cũi tốt để pha trà. Sau đó lại mời lão gia ra tiếp. Sau khi trà được pha xong, phú ông cùng tên ăn mày ngồi thưởng trà, đối ẩm.

Tri-am-kho-kiem-tri-ky-kho-tim-cau-chuyen-giup-ban-hieu-ro-cau-noi-cua-nguoi-xua-1

Tên ăn mày sau khi uống trà trong bát thì nói: “Ừm, bát trà lần này nước, củi lửa đều rất tốt chỉ có ấm pha trà là không ổn”

Phú ông nghe vậy liền nói: “Đây là ấm pha trà tốt nhất của ta”

Tên ăn mày cười cười lắc đầu, cẩn thận lấy trong áo ra một ấm trà được làm từ đất sét Tử sa và yêu cầu hạ nhân dùng chiếc bình này để pha lại trà. Sau khi nhấp thử một ngụm trà được pha bằng chiếc ấm của tên ăn mày, phú ông liền gật gù mùi vị quả thật không tầm thường. Sau đó, phú ông liền chắp tay thi lễ với tên ăn mày: “Ta xin mua lại chiếc ấm Tử sa này, giá bao nhiêu cũng được”.

Tên ăn mày nghe vậy thì dứt khoát trả lời: “Không được, chiếc ấm này là cuộc sống của ta, không không thể bán được”. Nói xong, tên ăn mày vội vàng rót trà ra rồi đem cất lại chiếc ấm vào người.

Phú ông thấy vậy thì vội vã ngăn lại, nói: “Ta có thể đổi cho ngươi một nửa gia tài để lấy chiếc ấm này”

Tên ăn mày không tin vẫn bước tiếp ra cửa. Phú ông thấy vậy liền nôn nóng nói: “Ta đổi toàn bộ gia sản để lấy chiếc ấm của ngươi, thế nào?”

Tên ăn mày nghe vậy liền cười to, nói: “Nếu không phải tôi tiếc chiếc ấm này thì cũng không lâm vào bước đường như hôm nay”. Nói xong, tên ăn mày quay người lại bỏ đi.

Phú ông nhìn tên ăn mày sắp ra khỏi cổng nhà thì sốt ruột nói: “Như này được không, ấm là của ngươi nhưng ngươi hãy ở lại nhà ta, ta ăn gì ngươi ăn đó chỉ với điều kiện chính là ngày ngày nào ngươi cũng phải cho ta nhìn chiếc ấm”.

Tên ăn mày nghe vậy thì ngẫm nghĩ một lúc rồi đồng ý. Cứ như vậy, tên ăn mày ở lại nhà phú ông cùng ăn cùng ở, hai người ngày ngày nâng niu chiếc ấm trà, chia sẻ với nhau thú thưởng trà vô cùng ăn ít. Mười năm trôi qua, hai người cũng đã trở thành hai ông lão tri kỷ, thấu hiểu lẫn nhau. Nhưng người ăn mày lại lớn tuổi hơn phú ông, một hôm phú ông nói với người bạn ăn mày của mình: “Ông không có con cháu nối dõi, nếu không bằng sau khi ông đi để tôi bảo quản thay ông chiếc ấm trà này, ông thấy thế nào?”. Lão ăn mày nghe vậy thì rưng rưng đồng ý.

Không lâu sau đó, lão ăn mày thật sự ra đi, phú ông cũng đã giữ riêng chiếc ấm trà Tử sa như ông mong muốn. Những ngày đầu phú ông chìm trong cảm giác vui sướng khi có được chiếc ấm trà. Nhưng sau một khoảng thời gian, lòng ông bỗng dưng thấy nặng trĩu, thiếu thiếu gì đó khi nhìn vào chiếc ấm trà. Bỗng hình ảnh ngày trước ông cùng ông lão ăn mày vui vẻ thưởng trà thì ông nhận ra được thì ra thứ mình cần không phải là chiếc ấm mà là người bạn thưởng trà cùng, tri âm khó kiếm tri kỷ khó tìm. Hiểu rõ tất cả, lão phú ông ném mạnh chiếc ấm xuống đất rồi, nước mắt cứ thế lăn dài…

Ý nghĩa đằng sau câu chuyện về “Tri âm khó kiếm tri kỷ khó tìm”

Câu chuyện kết thúc có lẽ khiến nhiều người day dứt, suy nghĩ về cái được gọi là tri âm khó kiếm tri kỷ khó tìm.

Tri-am-kho-kiem-tri-ky-kho-tim-cau-chuyen-giup-ban-hieu-ro-cau-noi-cua-nguoi-xua

Theo thời gian, có nhiều thứ cũng sẽ đổi thay, tình nghĩa giữa phú ông và tên ăn mày cũng đã vượt qua cái giá trị ban đầu của ấm trà mà trở thành những người bằng hữu, những người tri kỷ của nhau. Trên đời, dù là thứ có tốt đến đâu đi chăng nữa nếu không có người cùng thưởng thức, cùng chia sẻ thì cũng sẽ mất đi ý nghĩa của nó. So với một ấm trà vô tri vô giác, thì người tri kỷ cùng chia sẻ mọi điều trong đời đáng giá hơn rất nhiều, thậm chí là vô giá.

Nếu bạn có thể tìm cho mình được một người tri kỷ, có thể bên nhau, chia sẻ những lúc vui buồn thì cũng là quá đủ một đời. Ấy thế mà, ở đời mấy ai làm được!

Tri âm khó kiếm tri kỷ khó tìm, một người tri kỷ là người có thể đồng điệu với ta ở mọi mặt tâm hồn. Chỉ cần một ánh mắt là có thể thấu hiểu ta đang nghĩ gì mà không cần dùng đến lời nói. Ngồi với tri kỷ ta không cần che đậy điều gì, chỉ cần cảm nhận là đủ.

Theo songdep

Đánh giá bài viết:

Note: Bạn có thích bài viết, hãy thường xuyên ghé thăm Góc Tâm Hồn Nhỏ để đón đọc những bài viết mới nhất nhé ♡ !
Từ khoá:

Đăng nhận xét

0 Nhận xét
* Please Don't Spam Here. All the Comments are Reviewed by Admin.
Đăng nhận xét (0)

#buttons=(Chấp nhận !) #days=(20)

Trang web của chúng tôi sử dụng cookie để nâng cao trải nghiệm của bạn. Tìm hiểu thêm
Chấp nhận !
To Top